Ngủ cùng em liz chein bắc kinh p2

Cuộc sống của họ trôi qua đều đặn – Hoàng đi làm từ sáng, tối về kể chuyện công trường, giọng hào hứng: “Hôm nay anh giám sát xong cái cầu, mệt nhưng vui lắm, vợ ơi,” rồi ôm Thư cười ấm áp. Rồi anh cúi xuống hôn lên trán cô, “Chụt,” môi anh mềm mại chạm vào da, giọng trầm ấm vang lên:
“Chồng biết vợ sau sinh hơi cực, có buồn hay mệt thì gọi cho anh ngay, anh sẽ về sớm với hai mẹ con, đừng để anh lo nhé.”
Thư ngả người vào ngực anh, cười nhẹ:
“Dạ, anh đi cẩn thận, em với con chờ anh về ăn cơm tối,” lòng cô ấm áp vì sự chu đáo của anh, đôi mắt anh sáng lên đầy tin tưởng, rồi anh xách cặp, tiếng xe máy nổ vang, dần khuất sau con hẻm. Thư cong người, “Ư… anh… ơi. Aa. Thư nhắn lại, “Dạ… anh Nam… em bận chăm con, em khỏe, cảm ơn anh hỏi thăm,” ngón tay run run gõ từng chữ, lòng cô giằng xé…
“Không được gặp anh ta, chồng yêu thương mình, mình không thể tiếp tục với anh Nam, nhưng…”
Tay siết chặt điện thoại đến trắng khớp, lồn ướt át dưới lớp quần lửng, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng như muốn xé áo. Cô mặc quần lửng vải mềm, chân trần bước nhẹ trên sàn gỗ mát lạnh, cảm giác lành lạnh thấm qua lòng bàn chân như nhắc cô rằng mình vẫn chưa được nghỉ ngơi.