Cậu cấp dưới được chứng kiến cơ thể nóng bỏng của cô trưởng phòng vú to

– Lợi chối bừa vì sợ chị nổi sùng lên thì nó chỉ có nước chết mà thôi – Chị uống gì? Chị Thúy ở chổ cột bò, thấy thằng bạn chị đi lâu quá nên đi tìm, từ xa chị đã phát hiện ra Lợi đang bị ăn hiếp ; thế là chẳng nói chẳng rằng chị chạy đến tả xung hữu đột đấm đá cả ba thằng mất dạy kia thùm thụp. Nó mừng còn hơn là bắt được vàng vì dẫu sao nó vẫn còn dịp để gần gũi chị, vả lại gia đình nó đã cho nó tự do nguyên cả một đêm nay rồi thì còn ngần ngại chi nữa mà không chịu đi chơi cùng chị cho uổng phí đi cơ hội ngàn năm chỉ có một mà thôi. Dĩ nhiên, dù cho vật có đổi sao có dời đi chăng nữa thì chị Thúy hoàn toàn không bao giờ là mục tiêu mà nó quan tâm, để ý đến ; lúc ấy, nó cứ mãi vọng tưởng đến Mỹ Thanh, một bạn gái học cùng lớp thâm thấp và dễ thương lạ. Chị Thúy dù dữ tợn, cọc cằn, hung thần đến mấy ; dù có là Trương Phi đánh mấy thằng chăn bò du côn dân Hòa Long chạy có cờ đi chăng nữa thì cũng có lúc chị trở nên yếu đuối như một con chim se sẽ non nớt dưới bầu trời đầy giông bão, hiền hậu chẳng khác một bông hoa thơm ngát hương trinh đó chính là giây phút này đây, chị đang ở trong vòng tay ôm của người tình nhỏ.