Bố già dụ dỗ đứa con gái ngây thơ mút cây kẹo dài 20cm trong quần

tối chắc lại phải ăn cháo bồi bổ nhỉ chị nhỉ! Đưa trả lại cái điện thoại cho bà chị tôi bảo:
-Làm gì có ai mà dụ, nhiều đứa còn ngay thơ chưa biết tí gì. Vỗ đùi kêu cái đet tôi bảo:
-Tưởng gì! Hơi ngạc nhiên tôi hỏi lại:
-Thế chị muốn làm kiểu gì? Ăn đòn nhé… cái gì mà làm lúc trưa! Em vui vì ít ra chị chọn được hạnh phúc cho mình, không lẽ mấy chị em cứ ở nhà mãi với nhau. tê cả người luôn đấy, kiểu như cái chỗ đó là khởi nguồn của dòng điện đấy, động vào là không chịu được! Vì giỏi hơn em nên mới chỉ dạy được bà chị của em như thế này hề hề. Tiếng sét và những ánh chớp lóe lên xé nát bầu trời. Câu nói của tôi vừa dứt chị Sương bảo:
-Không có chuyện đó đâu nhá, một lần thôi! Không phải nói chuyện linh tinh vậy nhá! Hơi ngạc nhiên trước câu hỏi này tôi nửa đùa nửa thật bảo:
-Chị ở nhà ám quẻ em mới buồn chứ có người rước chị đi thì em có mà mừng rớt nước mắt chứ làm gì ở đó mà buồn. Tặc lưỡi tôi bảo:
-Chẳng cần dạy nhiều, đôi khi là bản năng muốn làm thì làm thôi, chị hỏi em hơi nhiều đấy nhé, bây giờ là đến lượt em hỏi chị đây!